Bí Xanh, 15h43 18/05/2018

Ông giơ tay lên cao suốt 44 năm chưa 1 lần hạ xuống, nhìn gần móng tay thật đáng sợ

(Xecuatui.vn) - Có những con người, những nền văn hóa cố gắng đẩy giới hạn chịu đựng của con người đi xa hơn, đặc biệt là các tu sĩ khổ hạnh ở đất nước Ấn Độ – cái nôi của Phật giáo.

Loading...

Những người tu khổ hạnh tin tưởng vào sức mạnh của bản thân. Họ thường để cơ thể đói đến da bọc xương, không tắm không ăn trong nhiều năm liền. Đặc biệt, họ coi thân thể là tội ác ở thế gian trần tục, và chỉ có trừng phạt thể xác thì cuối cùng mới được siêu thoát. Ví dụ như ngoại hình “nhếch nhác” của tăng nhân thờ Thần Shiva, hay đi bộ tụng kinh, cầm bát xin ăn. Khổ hạnh là chịu đựng những trạng thái cơ thể mà người bình thường cho là đau đớn như nhịn ăn, nhịn uống, nằm trên giường đinh, đi trên than nóng, tăng sức chịu đựng nóng lạnh của cơ thể…

Câu chuyện dưới đây là một trong những trường hợp tu khổ hạnh như thế, cho phép chúng ta tận mắt chứng kiến giới hạn của con người có thể đạt tới mức nào, và việc một người sẵn sàng thể hiện đức tin của mình ra sao.

2

Năm 1973, một người đàn ông Ấn Độ rời bỏ cuộc sống của một người bình thường, quyết định dùng phần đời còn lại của mình bước trên con đường tu Đạo. Ông giơ cánh tay phải của mình lên, hướng tới vị Thần Shiva như một lời hứa kiên định với lòng. Không những thế, theo lời ông nói, hành động ấy còn mang tính chất biểu tình chống lại những hành vi chiến tranh, bạo lực gây ra bởi con người.

4

 Người đàn ông ấy có tên Amar Bharati. Ông đã giơ cánh tay của mình lên từ năm 1973, tính tới thời điểm này đã 44 năm ròng.

Câu chuyện bắt đầu từ năm 1970, khi ông Amar vẫn chỉ là một người đàn ông thuộc giai cấp trung lưu, sống một cuộc sống bình thường. Ông có nhà cửa, việc làm, vợ và ba người con. Nhưng vào một buổi sáng nọ, ông thức dậy và quyết định rũ bỏ mọi thứ, bắt đầu lang thang trên các con đường ở Ấn Độ, trên người chỉ mặc bộ quần áo thánh nhân đơn giản và mang theo Trishula (chiếc đinh ba làm bằng kim loại).

3

 

Trải qua 3 năm luyện tập siêng năng, Amar chợt nhận ra ông vẫn còn có nhiều ràng buộc với sự xa hoa và thú vui của người thường, ông quyết định tách mình ra khỏi những ham muốn đó bằng cách giơ cánh tay phải lên và cứ giữ nguyên tư thế ấy. Sau 44 năm, tay ông vẫn giương cao tay nhưng không thể sử dụng được nữa.

 5

Cũng như một người bình thường, ông Amar luôn cảm thấy tê, nhức nhối ở cánh tay. Nhưng sau đó, ông không cảm thấy gì nữa, và dần bắt đầu bước vào trạng thái “ngủ quên”. Thời gian sau, những cảm giác tê nhói ấy biến thành nỗi đau cực độ, nhưng ông đã chịu đựng tất cả, để có thể giữ vững đức tin của mình. Cánh tay ấy của ông Amar hiện đã teo lại, bả vai của ông nhỏ hơn hẳn so với nửa bên trái, móng tay xoắn lại vì ông không bao giờ cắt.

1

Nhưng đức tin có vẻ cực đoan ấy không phải không có người ủng hộ. Ông Amar đã truyền cảm hứng cho những môn đệ khác giơ cánh tay của mình lên hướng tới Thần Shiva. Một vài người trong số họ đã giơ cánh tay trong suốt 7 năm, 13 năm, thậm chí là 25 năm qua.

7

Khi được hỏi về việc tại sao ông lại có hành động kỳ lạ ấy để tỏ ý phản kháng lại vấn đề bạo lực tồn tại trên thế giới, ông trả lời: “Tôi không hề đòi hỏi quá nhiều. Tại sao chúng ta lại làm nhau đổ máu? Tại sao con người lại chứa đầy thù hận với những người như mình?

6

Nhiều người coi hành động đó là cực đoan vì đức tin tôn giáo, nhưng ông Amar Bharati lại không nghĩ như vậy, hành động ấy để tôn thờ vị Thần mà ông tin tưởng, và để biểu thị sự bất bình về thói bạo lực của con người ngay trong thời hiện đại văn minh này.

Loading...


Loading...