Đỗ Hương , 17h30 03/09/2018

HLV Park lý giải hành động xoa đầu Son Heung-min khi bị ‘nghe lén chiến thuật’

(Xecuatui.vn) - HLV Park Hang-seo tiết lộ khoảnh khắc giật mình khi quay lại và nhìn thấy ngôi sao tuyển Hàn Quốc đứng ngay phía sau lúc ông đang chỉ đạo các học trò.

HLV tuyển Olympic Việt Nam tâm sự về những buồn vui, các câu chuyện chưa được tiết lộ trong chiến dịch Asiad 2018 trong cuộc phỏng vấn trực tuyến với độc giả VnExpress sáng 3/9.

– Trên chuyến bay từ Jakarta về Hà Nội, ông ngủ gục trên máy bay. Vậy đêm qua ông ngủ thế nào thưa ông?

– Đêm qua tôi ngủ rất ngon. Trước mỗi trận đấu của chúng ta, tôi đều căng thẳng không ngủ được. Hôm qua, trong chuyến bay từ Jarkata trở về, chúng tôi phải dậy sớm và hôm trước tôi có bị cảm cúm nên khá mệt mỏi.

 

 

Thực ra, đêm hôm sau trận đấu với UAE, chúng tôi còn một số việc phải làm và phải tới 4h sáng mới ngủ được nên khi đó, tôi cũng khá mệt.

– Đâu là khoảnh khắc khó khăn nhất của ông trong hành trình dự Asiad 2018?

– Với tư cách một HLV trưởng, từ trước đến nay, đối với chúng tôi, mỗi trận đấu đều khó khăn. Nhưng trận đấu khó nhất, theo tôi, là trận gặp Hàn Quốc. Chúng tôi nỗ lực, chuẩn bị mọi thứ. Nhưng nhiều khi chúng ta phải chấp nhận kết quả. Đến lúc này, tôi nghĩ là tôi và các trợ lý đã nỗ lực hết sức. Và sau này, khi vẫn giữ vị trí này, tôi có thể nói với mọi người là tôi luôn nỗ lực hết sức.

 

Tôi biết có khá nhiều luồng ý kiến về trận đấu với Hàn Quốc nhưng tôi xin khẳng định, chúng tôi luôn nỗ lực hết sức để chiến thắng.

– Ông chịu áp lực như nào trong trận bán kết gặp Hàn Quốc?

– Việc tiếp xúc với các cơ quan báo chí và truyền thông của tôi đều được sự đồng ý của Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF). Các cuộc phỏng vấn của báo chí Hàn Quốc đều được Liên đoàn đồng ý. Tôi không tự ý thực hiện các cuộc phỏng vấn cá nhân. Sau khi xác định được đội đá bán kết với Việt Nam là Hàn Quốc, tôi không trả lời báo chí Hàn Quốc nữa.

Đối với bất cứ trận đấu nào, chúng ta cũng có áp lực. Nhưng với riêng trận Hàn Quốc, họ có hàng tấn công siêu mạnh. Nhiệm vụ của chúng ta là cần phải làm như nào để hạn chế sức mạnh của họ, đó mới là điều quan trọng.

– Lúc bị Hàn Quốc dẫn bàn, nhiều CĐV Việt Nam bất ngờ với hình ảnh ông cười. Ông nói gì về tình huống ấy?

– Ở đây có anh Khoa, anh ấy biết là chúng tôi đã chuẩn bị kỹ như thế nào cho trận bán kết. Trong trận đấu với Hàn Quốc, vấn đề lớn nhất là thời gian. Chúng tôi biết là nếu trận đấu càng kéo dài, cầu thủ Hàn Quốc sẽ càng nôn nóng.

Tuy nhiên, không biết các cầu thủ Việt Nam có quá tự ti khi gặp các cầu thủ quá nổi tiếng phía bên kia hay không mà họ lại triển khai một lối chơi chưa từng có trước đó. Vừa vào trận, chúng ta thua bàn quá sớm. Bàn thua đó càng khiến các cầu thủ mất tự tin hơn nữa.

Khi đó, tôi đã quay qua nói với các trợ lý là kế hoạch của chúng ta đã không được như ý. Tôi cũng không biết tại sao lúc đó lại cười như thế. Tôi mong mọi người đừng quá gay gắt với hành động đó của tôi. Đó có lẽ là một giây phút tôi cảm thấy bất lực.

Chắc mọi người cũng hiểu là khi đội bóng thua, HLV không thể nào cười được. Chắc ai cũng hiểu điều đó.

 

– Cứ mỗi lần ông thay người là cầu thủ vào sân đều ghi bàn thắng. Đó là một sự may mắn hay là có tính toán kỹ lưỡng?

– Tôi xin khẳng định, đó là sự xuất sắc của những người vào thay. Bên cạnh đó chúng ta cũng có sự may mắn. Ban huấn luyện cũng chuẩn bị sẵn kịch bản, tùy vào diễn biến trên sân. Chúng tôi có thể dự đoán lúc nào cần dồn lên tấn công ghi bàn. Nhưng tôi tái khẳng định, đó là sự xuất sắc của cầu thủ. Họ vào sân và thực hiện tốt những nhiệm vụ mà ban huấn luyện đề ra

– Trong trận đấu ông xoa đầu Son Heung-min, hành động đó có ý nghĩa gì?

– Đó là tình huống bóng đã ra ngoài sân, khi đó tôi chỉ đạo chiến thuật cho các học trò. Nhưng khi quay sang đột nhiên tôi phát hiện Son Heung-min đang nghe lỏm, vì tôi đang nói tiếng Hàn. Son là đối thủ của chúng tôi, vì thế đó là điều kỳ lạ.

Son là cầu thủ nổi tiếng, thi đấu ở những giải hàng đầu thế giới, nhưng cũng là đàn em của tôi ở tuyển Hàn Quốc. Hành động đó chỉ là lời chào bình thường của tôi với cậu ấy mà tôi.

– Dư luận của Việt Nam có ảnh hưởng đến tâm lý của ông và cầu thủ hay không?

– Tôi không biết tiếng Việt. Không biết cầu thủ như nào, nhưng tôi không chịu quá nhiều áp lực từ dư luận Việt Nam. Với bất cứ kết quả nào của đội bóng cũng có nhiều luồng ý kiến khác nhau, từ chuyên gia đến người hâm mộ.

Tôi không nghe được thông tin gì từ báo Việt Nam, nhưng công ty quản lý của tôi vẫn cung cấp thông tin hàng ngày. Tôi không để tâm lắm đến chuyện này, nhưng cũng có những yếu tố gây hiểu lầm, chẳng hạn như Facebook. Tôi không dùng Facebook, và việc mạo danh khiến tôi nổi giận.

– Cảm xúc của ông ở Asiad lần này khác với khi dự giải vô địch U23 như thế nào?

– So với giải U23 châu Á hồi tháng 1/2018 tại Asiad lần này chúng tôi được dùng thêm ba cầu thủ quá 23 tuổi. Ở giải U23 châu Á, chúng tôi đoạt á quân. Trong khi đó đội chỉ về thứ tư ở Asiad.

Ngoài ra không có gì khác biệt cả. Cách vận hành, tổ chức đội bóng của tôi vẫn như cũ. Ba cầu thủ lớn tuổi trong đội cũng nhanh chóng hòa nhập và trở thành một phần của đội bóng. Về cơ bản là không có gì khác biệt.

– Chỉ sau một thời gian ngắn, cụ thể là chưa đến một năm, ông trở thành người hùng ở Việt Nam và nổi tiếng ở Hàn Quốc. Điều đó khiến cuộc sống ông thay đổi như thế nào?

– Tôi chỉ là HLV của một môn nhỏ trong đời sống, đó là bóng đá. Tôi không nghĩ tôi là anh hùng của các bạn. Ở đây, tôi có cơ hội làm việc với các trợ lý, các cầu thủ. Tất nhiên, chúng tôi có quyền tự hào với những kết quả mình đã đạt được. Với chúng tôi, chúng tôi hiểu là từ nay trở đi, mỗi trận đấu thì kỳ vọng của người hâm mộ càng lớn hơn.

 Nhưng thôi, mình phải chấp nhận điều đó. Sự kỳ vọng của người hâm mộ sẽ khiến chúng tôi không quên những mục tiêu ban đầu đã đề ra. Tôi nghĩ chúng tôi có nghĩa vụ phải đáp lại những kỳ vọng của người hâm mộ dành cho mình.