Bí Xanh, 15h28 12/06/2018

Chàng trai người cá bị bố mẹ người yêu ép chia tay: Nhiều người hỏi sao mày không chết đi, sống làm gì?

(Xecuatui.vn) - Sinh ra và lớn lên không được như những người bình thường khác. Một căn bệnh quái ác đã làm thay đổi cả ngoại hình của anh nhưng với nghị lực sống bỏ qua mọi ác kiến xung quanh khiến mọi ai cũng phải bái phục.

Tại Chương Mỹ (Hà Nội), một hoàn cảnh thương tâm và cuộc sống nhiều kỳ thị của chàng trai mang với cái tên người cá khiến mọi người đều không khỏi xót xa. Thọ làm một chàng trai khỏe mạnh, 26 tuổi nhưng mang trên mình bộ dạng của một người cá. Mùa hè, anh phải ngâm mình trong nước 50-60 lần trên một ngày, mùa đông thời tiết hanh khô những vết nứt rách toạc trên da rỉ máu đau rát vô cùng. Mang theo bộ dạng này suốt cả cuộc đời nên anh cảm thấy rất bình thường và vô cùng lạc quan yêu đời..

hoatran-img0124-1525247987507530778946 (1)

Chân dung chàng trai người cá tên Thọ 26 tuổi tại Chương Mỹ (Hà Nội)

Mang thân hình một người không giống như những người khác, một căn bệnh quái ác với lớp da sần sùi. Rất nhiều sự kỳ thị về anh có nhiều người đã nói với anh: “Có nhiều người khi nhìn thấy bộ dạng của mình hay hỏi “Thọ ơi, mày sống để làm gì?”. Họ bảo mình chết đi cho rồi…”. Nhưng anh vẫn rất mạnh mẽ, gạt đi những lời nói không hay để lạc quan vui vẻ sống bình thường. Sinh ra đã không được bình thường hoàn cảnh gia đình lại còn quá khó khăn. Chỉ vỏn vẹn một ngôi nhà xi măng, nhưng cũng đã che chở cho cả gia đình. Bố mẹ khó khăn không có tiền chữa trị cho Thọ đã phải chạy vay tiền bạc, bán mọi thứ có giá trị để chữa bệnh cho Thọ.

hoatran-img0182-1525247987554221296703

Căn nhà nhỏ của Thọ bên đồi cỏ

Trong Thọ có luôn mong muốn sẽ được cắp sách tới trường học cái chữ như bao đứa trẻ cùng trang lứa nhưng đối với Thọ lại không được như vậy. Cho đến năm 12 tuổi, Thọ mới bắt đầu được bước chân vào đến cổng trường học. Nhìn con trai đến trường đi học, bố mẹ Thọ chỉ dám đứng ấp ngoài cửa lớp để “canh” con trai. Bao nhiêu ánh mắt soi mói, chỉ trỏ coi Thọ như người ngoài hành tinh. Thọ buồn bã và nản trí không muốn đi học nữa: “Cảm tưởng như chỉ cần 1 người nói nữa thôi, mình sẽ nghỉ học, thậm chí sẽ chấm dứt cuộc sống này. Nhưng lúc đó có một bạn khen tranh mình vẽ đẹp, mình lại quên đi những lời nói kia”.

Vì quá tuổi nên Thọ chỉ dừng lại việc học tập khi mới chỉ học hết cấp 2. Từ đó, Thọ chỉ ở nhà làm thơ, vẽ tranh và viết những bức tranh thư pháp, quanh quẩn giúp việc cho gia đình và chăm sóc mảnh vườn bé nhỏ.

hoatran-img0139-15252479875251310884039hoatran-img0142-15252479875311697856694hoatran-img0158-1525247987535422060417hoatran-img0169-1525247987539589026882hoatran-img0177-1525247987550953366727

Thọ vẫn cố gắng học tập tại nhà, là thơ, viết thư pháp 

hoatran-img0195-15252479875581041405967

Chăm sóc ngôi vườn nhỏ của gia đình

Đặc biệt, Thọ có khả năng hát rất hay, cứ buồn buồn anh lại mang máy ra hát karaoke. Người dân xung quanh đây không ai là không biết đến giọng ca này. Ngày nào cũng được nghe Thọ hát cả lúc buồn lúc vui.  Dạo gần đây mới sắm được dàn karaoke, Thọ hát hò suốt ngày suốt đêm nên người dân lại chuyển qua gọi anh là “Thọ rap”. Nhưng dẫu với cái tên nào đi chăng nữa, đằng sau ấy luôn ẩn chứa ánh mắt kỳ thị.

Ngày đó, phía Bigo bảo với Thọ rằng anh có thể làm “idol” kiếm tiền bằng cách livestream. Nghe thế, anh cùng bố đi mua bộ micro đầu tư hẳn 3 triệu rưỡi. Hồ sơ gửi lên công ty, sau gần 3 tháng anh nhận câu trả lời đắng chát. Họ bảo trường hợp này không thể làm idol được. Nhưng không sao, Thọ không bỏ cuộc.

“Để đưa ra quyết định livestream, mình đã phải chiến đấu rất nhiều về mặt tư tưởng và tâm lý. Tại sao hòa nhập cộng đồng khó thế, chẳng ai sinh ra mong muốn những khiếm khuyết và mình muốn được tự lập để lo cho bản thân. Những người nào có cái nhìn kỳ thị chắc chắn sau này phải nhìn lại mình”.

hoatran-img0214-15252479875691315666770

hoatran-img0230-15252479875731509969856 (1)

 
 

hoatran-img0251-15252479875771474744544

Tho sống lạc quan yêu đời lấy ca hát làm niềm vui 

Nhờ ngày Tho tiếp xúc được đến mạng xã hội, anh sống tự tin và thoái mái hơn. Anh không còn bị ám ảnh bởi những ánh mắt, những cái chỉ trỏ hay những lời nói kỳ thị nữa. Dẫu biết cuộc sống anh không được chọn vẹn và may mắn như những bạn khác những ngoài xã hội kia còn rất nhiều người còn khó khăn và khổ cực hơn anh. Anh đã tự sáng tác một bài thơ dành cho một cô gái, có lẽ đây là mối tình đầu của anh, cô gái rất xinh xắn và dễ thương. Dòng thơ như một lời nhắn nhủ đến cô gái anh thầm thương trộm nhớ:

“Biết tên bên ấy là Thọ

Đa tài phận bạc thật là tiếc thay

Nay tớ ngỏ ý làm quen

Mong rằng bên ấy đừng chê bên này”.

Nhưng mới tìm được người có thể yêu thương anh thì yêu nhau hơn 1 năm thì gia đình bạn gái phát hiện và ngăn cấm. Một lẽ, Thọ cũng cảm thấy ở bên cạnh anh, cô bé rất thiệt thòi. “Quá nhiều áp lực, lễ Tết mình cũng không tặng được quà cho em ấy. Tụi mình quyết định chia tay…”.

Ngày Thọ ra Hà Nội học nghề, người yêu tìm đến thăm và nấu cho Thọ bữa cơm. Chờ cô ấy ra về, anh mới dám đóng cửa bật khóc. Thọ không dám khóc trước mặt người yêu…

“Sóng gió cuộc đời không thể dìm mình, không ai quên được mối tình của quá khứ. Và mình cũng thế”.

hoatran-img0198-15252479875621734787778

Nụ cười lạc quan của Thọ 

Cuộc sống dù sẽ còn nhiều vất vả và khó khăn nhưng chỉ mong Thọ vẫn sẽ mãi nở nụ cười trên môi để mạnh mẽ chấp nhận và chiến đấu với bệnh tật và mạnh mẽ sống vui vẻ lạc quan. Rồi sẽ có một ngày, Thọ sẽ cho mình một người con gái thực sự yêu thương và muốn chăm sóc anh suốt cả cuộc đời.